Lời thề nguyện của một huấn luyện viên bóng nước bất đắc dĩ
Lần này, Merman Tiun vô tình tìm thấy những chú chó con tội nghiệp trong một lò mổ sầm uất—những sinh linh bé nhỏ sinh ra vốn chỉ để làm sản phẩm trên thương trường. Xót xa trước ánh mắt ngơ ngác đầy run rẩy của chúng, anh đã dốc hết số tiền mình có để giải cứu tất cả. Tiun mang chúng về vùng rừng đước xanh ngắt, tận tụy chăm sóc và huấn luyện chúng trở thành những "vệ sĩ bốn chân" trung thành, cùng anh bảo vệ đàn rái cá hoang dã. Vùng đước từng một thời tràn ngập tiếng nô đùa bình yên giữa nắng, gió và những cái đuôi ướt sũng.
Nhưng chuỗi ngày êm đềm ấy chẳng kéo dài lâu. Bóng tối lại tràn về khi những kẻ săn bắt trái phép mang theo súng bắn điện xuất hiện. Trong một đêm định mệnh, những phát súng lạnh ngắt đã cướp đi cả đàn rái cá lẫn những người bạn bốn chân vừa trưởng thành của anh. Rừng đước trở lại vẻ hoang vu lặng câm, chỉ còn lại những vệt sóng vỡ đôi dưới chân Tiun.
Gạt đi giọt nước mắt cay đắng, Tiun đành xếp lại nỗi đau và trở về với nhịp sống hối hả của thành phố. Anh đảm nhận sứ mệnh mới: trở thành phó huấn luyện viên của đội tuyển bóng nước quốc gia. Nhưng đằng sau ánh đèn hồ bơi rực rỡ và những tiếng còi khát khao chiến thắng, trái tim anh vẫn luôn hướng về miền đước mặn. Tiun tự hứa với lòng mình: Ngày trở lại, anh nhất định sẽ bắt những kẻ tàn ác phải trả giá và đòi lại công bằng cho những người bạn hoang dã mà anh đã từng dốc lòng che chở.